CƯ AN

Nơi biển ý thức thức ấy một đóa hoa nở ra và tồn tại
Nơi biển xanh và những con sóng nhẹ nhàng xô đẩy nhau, nơi những chiếc tàu đậu yên, nơi có chú mèo đi qua và trả lại không gian tĩnh
Nơi có nàng tiên từ trời dừng lại đọc thơ và nở nụ cười
Nụ cười có mặt với thời gian

Khi ảo giác không còn là ảo giác
Khi bóng ngày trôi không còn nữa mơ màng
Tố Nữ từ tranh bước ra là sự thật
Lòng trần thấy được phút thênh thang

Chưa đến lúc chữ nghĩa phải dừng lại
Thì lên đường
Khi ngàn phương sốc nổi
Thì một phương
Tôi không còn réo gọi tên em trong thần thức
Không còn giấc mơ, không còn hiện thực
Chỉ còn trăng vàng nâng nhẹ bước nàng vui

Những cái đến đã làm nên vĩnh cửu
Những cái nhìn còn mãi với trăm năm
Và hạnh phúc như ơn trời tỏa xuống
Tôi dặn lòng cùng vũ trụ cư an

Leave a Comment