Anh muốn viết một trường thi bi thiết
Nhưng nhủ lòng “ quên được hãy quên đi ! “
Nếu cứ mãi mang tâm ma hủy diệt ?
Tiếng chuông chùa không còn nghĩa là chi ?!
Anh đã học từ mỗi ngày “ đôi mắt nhắm “
Và nụ cười hỉ xả của chân như
Nên không thể mài tâm làm bút viết
Nên trang tình cho những lúc thương đau
Là phúc duyên hay gì gì cũng được
Không còn em, thơ cũng chết theo ngày
Là tró buộc, hay cùm gông cũng được
Anh mỉm cười để có ở trong nhau
Chữ đi về hướng của rừng
Sợ không ?
Beo, cọp mong đừng tổn thương…
Cúc hoa nở giữa vô thương
Là thiên thu bởi muôn phương hình thành