DÙ CHỈ LÀ CÓ NHAU

Thật ra, hiện thực cũng ngọt ngào lắm; chỉ là, phải nuốt vào trong; nhưng dù thế nào, được gặp một lần trong đời đã là ân sủng. Em về, cổ tích còn nguyên; trang xưa Tố Nữ, em giờ hóa thân…
Tại sao mộng và thực không là một. Tại sao có thể ôm em trong mộng, nhưng chỉ có thể nhìn em trong đời thường ?
Tại sao có nhau mỗi ngày nhưng mãi xa cách cả trùng dương ?
Có cõi thơ buồn đến thế
Có người không còn nhiều lệ
Có khi viết ngàn trang thật dễ dàng nhưng viết một tờ thôi lại thấy thà rằng không viết
Với tuổi năm mươi, tóc nàng đã nhiêu sợi bạc, điều tạo thành nàng khác lạ là nụ cười thật tươi, là ý hướng vương lên, là hồn thơ lung linh hiền dịu
Chàng đọc nàng quá ít
Chàng biết nàng không nhiều
Nhưng chàng biết chàng đã và sẽ có nàng mái mãi
Dù chỉ là có nhau

Leave a Comment