CHƯA NGỪNG ƯỚC MƠ

Khi thơ về chỗ thốn tâm
Từng trang chữ viết sai lầm từng trang
Đành cam ôm lấy bóng nàng
Ngủ trong đôi mắt, mơ màng dáng hoa

Khi thơ chìm cả chính ta
Chữ từng con chữ mở ra ngục tù
Đừng mang thơ đến hoang vu
Ta không thể chết cho dù đã chôn

Bung ra, bung ra, bung ra
Tóc anh bạc nàng vẫn thương anh đấy
Cười vui một tiếng đi mà
Anh hãy nhớ đời là một trường phấn đấu

Khi thơ đầy cả vực sâu
Không cần phải có cây cầu để qua
Khi thơ đầy cả bao la
Những gì vạn dặm chỉ là kế bên

Leave a Comment