Tôi thích hãy để ngộ nhận tạo thành ngộ nhận, tạo thành ngộ nhận, và trên dòng sông ngộ nhận kia những cành hoa được nở ra
Nàng vừa hỏi tôi “ Sao thơ anh vượt ra luật lệ ? “ Tôi không thể nói với nàng- Trời chẳng cột tay ai. Tình yêu là vòng khăn tang cho kẻ chết, nhờ vòng khăn tang mà kẻ chết sống lại. Khi thơ của mỗi ngày chỉ có thể gần hơn cái hư vô…
Tôi vừa đọc xong bài viết của Lê Vĩnh Tài, một trong những ngòi bút tài hoa của Việt Nam. Tôi sai với rất nhiều người. Tôi không thích chẻ sợi tóc làm mười của Võ Phiến; nhưng tôi thích sợi tóc chẻ làm trăm từ anh ấy.
Chúng ta cùng đùa chơi với bóng tối. Chỉ bóng tối thôi mà. Anh ôm em. Bóng tối đồng lõa. Chẳng phải chúng cùng ta chờ ?- ngày đá nên hoa. Thật ra, trong thơ đá đã là hoa, và, mọi con đường không thật sự chảy về La Mã, không thật sự chảy về đâu; nhưng là chảy về chúng ta trong một phút giây nào đó.
Tôi thích lang thang, mỗi ngày là một hành trình cho sự lang thang. Có nhiều lần trong sự lang thang thường có, tôi biết được ra, không cần giải mã trái tim. Có những bí nhiệm không cần và không thể đánh thức…
Nhưng mà, tôi đánh thức tôi.