SƯƠNG KHÓI THÀNH CHƯƠNG

Nhớ về cái thuở “ làm thơ “ ấy
“ Ta nhớ em dù xa rất xa “
Thật ra ta chẳng hề trông thấy
Chỉ là mộng mị một cành hoa…

Nhưng rồi tráng sĩ tay không kiếm
Nhưng rồi văn mặc bút trời, bay
Nhưng rồi như thể tình trong huyễn
Tay gõ về ai mà không hay

Ngồi với thu không, chẳng lá vàng
Từng dòng từ đấy đã qua trang
Ngày xưa mộng tưởng, nay không mộng
Sương khói thành chương giữa thế gian

Leave a Comment