KHÔNG SÓNG LẤY ĐÂU THƠ

Với căn nhà không nền, không nóc
Vùi trong chăn nghe ấm cả trời sao
Với loáng thoáng ngoài xa dăm sợi tóc
Hồn hoang trôi chẳng biết đến phương nào

Nếu không có những lãnh tụ bát nháo
Vạch vào bình minh những vết dao
Trái tim từ đó là thanh thanh thản
Tâm tình thơm ngọt biết bao nhiêu

Nhưng thôi, trái đắng làm nên ngọt
Để thấy còn nhau đã quý rồi
Em cứ hư không như thể đã
Tôi cần tâm tạo một dòng sông

Một con đường với không biên giới
Ta lạc vào nhau để mất nhau ?

Leave a Comment