Thói quen đôi lúc làm chúng ta hụt hẫng. Cái chúng ta mỗi ngày mỗi nhìn ngắm một ngày bỗng trở thành lạ ra; đẹp hơn, nhưng đã là một hình thái khác, không còn là cái ta đợi chờ; và một chút buồn vu vơ; thì ra từ sâu thẳm, ký ức đã làm nên một nếp gấp, ký ức làm nên một khung màu bền vững- cho là như thế- nó nên mãi là thế…bây giờ, hắn nhìn ra- hãy tập làm quen với cái không ngờ.
Phải tập thay đổi để có thể hội nhập cùng chung quanh, phải tập uống rượu cũ trong bình mới, phải tập uống rượu mới trong bình cũ…dĩ nhiên là chẳng dễ dàng.
Thói quen, từ bốn ngàn năm văn hiến ? Chúng ta có thể nhảy ra khỏi bàn tay của Phật Đà ? Chúng ta có thể nhảy ra khỏi định kiến về một dấu ấn trăm năm ? “…Lạy Tiên Thúy Kiều. “ Cái gì của Mít đều “ đặc ruột “ ?
Cái gì của Mít đều “ nói vậy mà không phải vậy “ ?
Cái gì của mít đều “ đẩy đưa cho vừa lòng bạn, sông giang hà khúc cạn khúc sâu “ ?
Cái gì của Mít đều “ nói thánh, nói tướng “ ?
…
Cảm ơn sự biến mà của một cánh hoa. Tôi sẽ nhảy qua giáo điều. Tôi sẽ nhảy qua những giới hạn hời hợt. Tôi sẽ tập nhìn về những thói quen…