CỨ COI NHƯ CHUYỆN MỖI NGÀY

Con đường nào dẫn đến trái tim em
Một giọt mực với ngàn ý nghĩ
Phân chia thế nào để coi là hợp lý
Giữ thế nào; trong sáng, tối phân ly

Tôi gọi tên nàng- tuế nguyệt thường hoa
Cái vô tận tôi tạo thành giới hạn
Em biết đó, tôi một tên mù quáng
Bỏ thiên đường, mờ mịt đến trần gian

Tôi giới hạn; nhưng nàng, vô giới hạn
Đành yêu chay theo bốn hướng truy tìm
Làm thế nào đôi cánh của loài chim
Lại xuyên suốt qua hàng ngàn niên kỷ…

Tôi và những lúc không tôi
Tôi về vô thức luân hồi vẫn bay

Leave a Comment