Thương một thuở nhìn cuộc đời lếu láo
Coi đất trời là một cõi rong chơi
Cũng chưa từng mang giấc mộng biển khơi
Và vũ trụ nằm trong con ốc nhỏ
Đời đập bầm lưng, đời dùng cây gõ
Vẫn lơ tơ mơ, vẫn không nhìn rõ
Vẫn coi thần tiên là chỗ bạn bè
Vẫn bước oai hùng, không một mái che…
Nay nhìn lại, sao xưa khờ đến thế
” nếu như không khờ anh sẽ là chi ? “
Có những điều cần phải quên đi
Có những điều đã là xương máu
Người với tháng giêng, tháng ba, tháng bảy
Có bao nhiêu người không có tháng, năm
Đôi mắt trong về nơi chốn xa xăm
Còn ở đó, rất nhiều còn ở đó…