Nếu mai kia em không làm thơ tình nữa
Không còn yêu anh, không còn yêu anh
Sẽ không còn chờ đợi cái mong manh
Nếu mai mốt em sống cùng hủy diệt
Nếu mai kia anh trong mắt em là hòn đá cuội
Em tự nhiên đi và anh đợi đời lăn
Sẽ không ngồi thừ, tư lự cùng trăng
Anh sao lạ, không trở về với bé
Nếu mai kia em không làm thơ tình nữa
Cuộc đời nầy thật sự sẽ hư vô
Em bước chân đi dưới một nấm mồ
Rồi chờ đợi cái không cần chờ đợi…
Nếu mai kia anh quay về sám hối
Biết đâu chừng em sẽ thức trong mơ
Và thấy quanh mình tất cả đều thơ
Em rực rỡ cùng với anh rực rỡ
Nếu mai kia, một ngày, em rất sợ
Đừng, nghe anh, vô hạn trái tim hồng
Em ước chi tình đạt đến cõi mênh mông
Em yêu quái trong tình anh, biến hóa