Đã lâu rồi anh không uống rượu
anh thay rượu bằng thơ của em
Cùng thơ bằng hữu
Đã lâu rồi anh không còn đi chơi xa
Những con chữ từ em làm con đường nhỏ
Anh mỗi ngày bước đi trên đó
Hân hoan
Đã lâu rồi anh rất bình an
Với những tình thân từ tám hướng
Với những lời chúc mang lòng độ lượng
Đã lău rồi anh đọc thơ
Trong một bình nguyên có lắm khung trời
Trên một cánh buồm có vạn điểm mù khơi
Đã lâu rồi, anh, một gã ham chơi
Bị bỏ lại bên bờ sông lịch sử
Anh có nhiều ngày tự hành cuộc lữ
Trên từng con chữ buồn tênh
Đã lâu rồi giữa nhớ và quên
Anh từng bước đi lên từ hố thẳm
Cảm ơn nhé, cô nương, lời “Ví Dặm “
Em từ xa sao anh thấy cánh tay gần
Anh là ai chính anh cũng bâng khuâng
Cũng rất mệt trên từng phần dấu hỏi
Em nếu biết dẫu em là sương khói
trong một phút tưởng về em hiện hữu thần tiên