Ngồi đây mà nhớ điêu tàn
Không khuya bất lụn nhưng vàng vọt thơ
Mặc nàng vô hạn lời điêu
Miễn sao mốt nọ mai chiều còn hương
Đừng nghe! bóng Hạc dù xa
Bóng em chung với bóng ta, còn hoài
Thôi không bàn chỗ đúng sai
Thôi không còn luận chính, tà nữa đâu
Trăng khuya nghe cá dưới cầu
Nói lời thân mật mai sau vẫn tình