” đất nước hai miền, danh – độc lập “
” em về cố quận vấy mù sa “
” anh đi từ buổi đau thương ấy “
” lòng vẫn mong sao trở lại nhà ” *
Nay ở “ quê người “ vui độc lập
Quê người một thuở đã quê ta
Trái tim ngày ấy còn tê nhứt
Giấc mộng hồi hương chẳng phút nhòa
Ta biết ta chưa về lại được
Khi mà Cọng Sản vẫn phân chia
dân đen, Cọng Đảng, hai giai cấp
luật pháp dân và luật đảng viên
Một con vịt nhỏ người dân bắt
bởi đói, tù giam đến bảy năm
Đảng viên chôm chỉa hàng trăm tỷ
Chỉ nhốt vài năm, luật pháp nào ?
Ta nghe Bác Trọng mà ta khóc
” nếu biết sai thời hãy rút lui “
” Trọng Lú ” ta không tin Bác Lú
Chỉ là đồng đảng luật bao che
Có người đàn bà cương vớ vẩn
Bắt nhốt mà không xét xử gì
Bao nhiêu dân lành đành mất đất
Thưa kiện hình như chẳng được chi
” mèo đen, mèo trắng không quan trong “
Cọng Sản cùng ta, cũng được đi!
Ta chỉ đau buồn cho vận nước
Oan khổ còn nguyên khấp mọi miền
Nhân ngày Độc Lập quê hương mới
Ta trải trang lòng viết ” CẢM ƠN! “
Mỹ Quốc trong ta là Việt Quốc
tuy hai mà một đã lâu rồi…