Em rất xa và
Tôi cũng xa
Văn chương túy mộng
Sóng Hằng Nga
Nhân duyên còn, mất
Trong vô định
Dịch biến thời không
Nét bút qua
Em bước vào trang
Nguyệt rạng ngời
Bài thơ mấy khổ
Một lời rơi
Nhân gian ai biết
Từ muôn kiếp
Đôi mắt theo người
Đến mọi nơi
Tôi cùng tịch, diệt
Không ra thoát
Thì cứ theo nhau
Cũng đẹp mà
Tôi chẳng mong cầu
Tham ngộ nữa
Thử cùng vũ trụ
Suốt mai sau