Thương

Đôi khi nhìn chữ giật mình
Càn Khôn, vác một bầu tình, từ đâu ?
Tôi ngồi bến vắng, tôi câu
Chỉ là tâm tưởng trong đầu thả dây

Mai sau còn có một ngày
Quay về thăm cõi thơ nầy mà thương

Leave a Comment