Mất mà buồn là nhân gian
Mất không buồn là chứng đạo
Ta chứng đạo rồi sao ?
Trôi theo màu mắt em
Nghe ít nhiều “ tội nghiệp! “
Quên đi màu mắt em
Điều ta làm chẳng được
Ngõ trúc lâu không về
Chiều trên hồ trăng trắng
Nước trong hồ xanh xanh
Cánh chim bay rất lặng
Gió rung rung cây cành…
Một chút buồn nhè nhẹ
Một chút buồn qua nhanh
Ta chưa từng đạt đạo
Em mãi còn trong anh