Em cứ dài trong tháng sáu của anh
Dài như áo vàng ai dài phủ đất
Em ảo đó nhưng mà em rất thật
Biết bao điều hiện thực có từ không
Tháng sáu bây giờ em đã mênh mông
Thơ anh viết qua ba mùa tháng sáu
Ai bảo yêu nhau phải chung hơi thở ?
Và yêu nhau cần phải có hôn nhau ?
Anh đã ngồi và thả nhớ đi hoang
Anh đã ngồi nghe được cái thênh thang
Sâu vô tận và cao vào vô tận
Anh mai chắc sẽ không còn thơ thẩn
Em là ai lẫn khuất một phương nào ?
Tháng sáu của người đã đủ trăng sao
Tháng sáu một thời “ mưa từng hạt nhỏ “
Tháng sáu và anh và căn phòng mở ngõ
Em cứ hồn nhiên đâu đó ở hoang đường