Cảm Ơn Đời Đã Có Nhau

Biển đời bốn cõi, bao dung
Thơ tôi an trú
Một vùng, khói xây…

Hoang mơ tích, nhặt và đầy
Ơn ai của chữ, cùng mây
Những ngày

Bao điều tưởng
Ngoại tầm tay
Bỗng dưng một phút
Phô bày
Thật như

Mai kia, mốt nọ
Thưa từ…
Tôi không còn nữa
Tôi ngồi “ cô đơn “

Leave a Comment