Chẳng ai hiểu như ” nhà thơ ” đã hiểu
Sao âm thầm cô độc chỉ riêng ta ?
Sao một mình đứng lặng ở bên hoa ?
Sao thao thức khi trông dòng nước chảy ?
Không tính toán cũng không hề sàn, sảy
Những ngôn từ mộc mạc cứ trôi đi
Những ưu tư, viết xuống, phẳng lỳ
Không câu thúc, cũng chẳng cần câu thúc
Không buồn hỏi, rồi thiên thu rả mục
Rồi người quên, như thể, thế gian quên…
Có là gì trong thực thể mông mênh
Cái hữu hạn đi góp vào vô tận
Không hề hỏi, làm thế nào xông trận
Sinh tử nầy thật sự phải xông qua
Nhưng làm sao ? biển rộng, trăng tà…
Cái ray rức vẫn còn nguyên ray rức
Sống mộng mị trong tháng ngày rất thực
Là tự treo để mỗi sáng mai nhìn…
Càng viết để thấy ra càng buốt nhức
Em phương nào, giúp hộ, một niềm tin