Ta không biết nơi dòng sông vắng ngắt
Áo vàng phai hay chỉ áo thu phai
Ừ, màu áo nào phai thời cũng thế
Đem tâm tình viết xuống chữ “ bi ai! “
Ta không biết màu mắt em giờ đã khác
Hay còn nguyên u uẩn của hôm nào
Vừa mới đó mà sao dường tựa thể
Vèo, trăm năm; xuyên, suốt cả ngàn năm
Ta chẳng biết có cần không sám hối
Những ân tình qua mấy độ hư hao
Ta chẳng biết có cần không an trú
Một cõi miền chỉ có ở trăng sao
ta vẫn biết vàng phai trên lá thắm
Như xuân về hạ đến để đông qua
Những chuyển tiếp theo mạch đời chuyển tiếp
Em mai nầy còn nhớ đến sương hoa ?