Chúng ta đang gầy dần và chết mòn trong ngôn ngữ chúng ta
Chúng ta lười biếng thêm một lần suy nghĩ
Chúng ta sống với tận cùng phi lý
Là nhìn quốc dân đau tâm thức vẫn ù lì
Chúng ta sống và đợi ngày đất nuốt, ra đi…
Dù vẫn tin rằng minh triết sẽ hồi sinh
Cho đến bao giờ ?
Hay chỉ những câu kinh ?
Được tụng mãi qua ngàn năm bi thiết
Tôi và em và “ bạn ta “ trong tinh thần Việt
Sẽ còn đau thương đến tận bao giờ ?
Tháng Năm người về trăng vẫn bơ vơ
Không ai rảnh cùng trăng mà đối bóng
Đêm cứ thế chìm dần trong tỉnh mịch
Có thể sao trời nói chuyện ở trên cao…