Muốn quên mà chẳng được
Cái ác như đóng đinh
Đành coi như duyên ngiệp
Trăm năm là hành trình
Những dòng nước ngầm muôn đời vẫn động
Hình như không phải thế đâu
Anh muốn thấy buổi – cơ, thời – chuyển
Chuyện ngồi trông nước chảy dưới cầu
Những trái tim đen, còn đen
Những thủ đoạn lừa bịp còn nguyên lừa bịp
Phóng tầm mắt lên màn hình nhỏ
Nửa thế kỷ rồi dân vẫn điêu linh
Khi Đạo Đức Bác Hồ đội nón ra đi
Lò Bác Trọng đốt không ngừng nghỉ
Càng đốt, càng cháy
Anh thật sự thấy cần cúi lạy
Những trái tim người Cọng Sản bớt thâm đen
Hãy để toàn dân tham gia chính trị
Chuyện đất nước không một đảng, một đoàn riêng mình thụ lý
Không thể mở cửa nhà tù để bắt quốc dân câm
Không thể dùng súng, dùng dao để che chắn những sai lầm
Chuyện không thể, ngàn vạn lần không thể
Đừng bắt nhân dân trở thành nô lệ
Với chính bà con anh em đồng tộc của mình…
Anh vẫn biết thơ không là đạn
Thơ chẳng thể là hoa
Thơ không là cơm áo gạo tiền
Có thể thơ chở theo ít nhiều sương khói
Có thể thơ mang vài chiếu rọi
Trong nỗi buồn câm