Đời sống đôi khi là ngậm đắng
Rồi khen như thế cũng là may
Chua chay để thấy rằng thơm ngọt
Cần dụng tài năng đến một ngày
Người quen đâm suốt không tình nghĩa
Gặp mặt cười tươi, vẫn bắt tay
Tay nắm bàn tay xa xót lắm
Chút tình một thuở đã xa bay
Đời sống dường như không mấy đổi
Kéo từ thiên cổ đến mai sau
Bao nhiêu cái chết từ oan nghiệt
Bao nhiêu nét bút kẽ lông mày
Tôi ngồi, tôi với tâm ly tán
Trên mỗi hoa vàng nở sáng nay