Cuộc đời buồn lắm anh, sao anh mãi viết lời vui
Anh nghĩ làm cách mạng cho mình dễ lắm sao anh
Biển thời sâu, lòng người sâu hơn biển
Sao anh mãi đùa vui theo vạt nắng trong ngày ?
Cuộc đời buồn lắm,anh sao anh mãi viết lời vui
Anh hãy đem thơ chia ngọt sẻ bùi
Anh hãy dùng thơ nói lên điều chân thật
Anh hãy viết về nỗi thê lương trong phút đợi chờ
Cao ốc ấy cháy
Thành phố ấy không còn gì
Đạn nỗ dày trong đôi mắt thấy hoang vu…
Cuộc đời buồn lắm sao anh mãi viết lời vui
Anh phải nói những điều cần nói
Anh phải viết nơi mắt nhìn beo, sói
Nơi mỗi con người cần góp một bàn tay
Anh phải viết về sự thật của thương đau
Anh phải viết về tiếng gào to từ cánh đồng lúa vàng cháy rụi
Anh phải viết thay hình hài tro bụi
Về nỗi mong cầu cho một đổi thay…
Cuộc đời buồn sao anh mãi viết lời vui
Anh vẫn biết nhưng có điều, không thể
Anh thật sự không còn nhiều lệ
Để khóc cho người và ngay cả khóc cho anh
Tháng Ba buồn, về, và Tháng Tư đến rất nhanh
Anh vẫn biết nhưng có điều không thể