Ta thường gắng cho một ngày tự tại
Ta chưa từng tự tại được đâu em
Ta thường mộng được ôm người mãi mãi
Chỉ là mơ chiếc bóng trả cho trời

Ta thường hỏi sao tự mình lang bạc
Trong căn phòng vẫn cứ bước chân đi
Rằng hạnh phúc là linh hồn phác tán
Về muôn phương dù chẳng được nhiều gì

Ta cứ mãi là trường giang chảy xiết
Nhưng hỏi ra đến biển để làm gì ?
Ta xin mãi một lần là vĩnh quyết
Chỉ vui đùa trên chữ nghĩa thiên di

Ta xuôi ngược với thiên đường, điạ ngục
Cảm ơn đời còn mãi tuổi đam mê

Leave a Comment