Không phải gió
Chỉ bài thơ mở cửa
Người trăm năm
Về lại chỗ không ngờ
Trăng mất máu
Buổi người ươm nỗi chết
Trên luống cày
Da thịt đó bầm đau
Ngày đốt lửa
chất chồng lên lịch sử
Cháy từng trang
Đầy lại, buổi lưu đày
Ta khánh tận
Cùng với người, khánh tận
Mong tâm tình vực dậy
Ở mai sau