Cho đến một ngày tôi biết ra mọi bài thơ đều dẫn về một lối
Dù có hay không
Dù quên hay nhớ
Dù đánh mất hay mang vác
Mọi tế tự
Mọi cầu khẩn
Chỉ là để vĩnh viễn
Cho nàng thanh xuân
Tôi có thể chìm xuống hay bay lên
Ngày nắng với ngày mưa hôn nhau
Sinh thức chảy ra từ mỗi lần tôi tưởng tới
Mật ngôn
Thật ra thời chẳng phải
Nàng có trong tôi và tôi có ở trong nàng
Tôi rất thích ngồi nhìn lại bến sông “ xưa “
Ly cà phê cạn nhưng dòng sông chưa cạn
Đi với ở, một thời là vấn nạn
Đến cùng không là duyên phận của con người ?!
Thức giác làm một trò chơi xuyên suốt
Tự thăng hoa cho dù đời chẳng thăng hoa
Buổi nàng về và buổi tôi xa
Buổi nàng đến tôi nằm bên vực thẳm
Thượng Đế cười tươi nhìn con thuyền đắm
“ bờ cũng gần con đủ sức bơi vô “