Chẻ Nhỏ Nỗi Buồn

Chàng viết về cái sống của một thời đại
Nàng chẻ nhỏ nỗi buồn của một thời đại
Chàng đứng trên bọt nước và chìm dần
Nàng trên đôi cánh Hải Âu kéo chàng như sợ chàng sẽ chết

Nàng không biết chàng chỉ làm một cuộc thăm hỏi
Với những linh hồn xưa
Từ lòng sâu của biển

Tín tâm về một mùa gặt
Những hạt thóc tình yêu
Chàng vẫn hỏi những bước chân xẻ dọc Trường Sơn làm nên lịch sử ?
Hay chính những con người coi nhẹ tử thần làm nên hương khói tiền nhân ?

Rồi cũng qua đi mà
Nàng mở lời độ lượng
Nàng tiếp tục chẻ nhỏ nỗi buồn trên đôi cánh Hải âu

Leave a Comment