Ra Vườn

Ra vườn trồng một Dây Bầu
Nồi canh là chuyện mai sau mới tường
Như từng mộng chuyện yêu đương
Đến nay vẫn chỉ hoang đường đấy thôi..

Ra vườn tôi một mình tôi
Cây Khổ Qua nhỏ trồng rồi vẫn vơ
Hình như mình bận làm thơ
Mà quên đi những vẫn vơ trên đời

Ra vườn tôi gọi, em ơi!
Còn nhau hay chỉ vui chơi với mùa
Nàng rằng rất mực te tua
Vẫn còn sớm gõ, chiều khua với tình..

Leave a Comment