Vẫn Còn Lang Thang

Hắn vẫn sống với nó
Trong niềm tin cùng hy vọng
Hắn vẫn viết về nó
Như một chờ mong

Không có nhiệm vụ nào cho một bài thơ
Không chờ đợi gì cho một bài thơ
Không chuyên chở, không gào thét
Không là tín đồ cũng không phải là một người giảng đạo
Nó phẳng quá, nơi suy nghĩ của bạn
Nó hiền hơn cả một thầy tu

Vậy mà điều gì đã làm hắn không thể quên đi
Khi căn phòng đã được đóng kín
Hắn lại từ từ trải ra
Lại ngồi với
Lại tưởng về
Lại ôm đồm
Lại sám hối
Lại mừng mùa Xuân vẫn còn đó
Lại mừng những lá cỏ rồi xanh

Bao nhiêu cái “ ta “ chết đi trong một ngày
Bao nhiêu cuộc tình treo cổ trong một phút
Hãy cho anh yêu em xong rồi sẽ chết, có được không ?

Hắn phải ngồi chúc tụng nỗi hân hoan ?
Khi cả nước đang mừng trong chiến thắng
Nhưng không có, hắn chỉ ngồi yên lặng
Chỉ nhìn về như thể chẳng là chi

Hắn sẽ dịch chuyển về đâu, như hắn sẽ còn nóng đến bao lâu
Để được thấy, hắn còn đang sống
Nhàn nhã bước trong dòng đời sinh động
Hắn chỉ chừa đi nhưng chưa thực sự tu hành

Leave a Comment