Trải Mộng Vào Thơ

Hãy phóng bút vào trang như thể đã
Từ ngàn xưa nhả chữ rộng trên ngàn
Nay hốt lại thả thơ vào biển cả
Đem tâm tình làm sóng tặng nhân gian

Hãy phóng bút như mai ngày tận thế
Ta chào nhau phút cuối để sang trang
Hồn có thật ? sẽ trôi về vạn ngã
Cứ phiêu bồng như đã vốn lang thang

Hãy phóng bút để vơi dần khoảng cách
Gặp một lần hạnh ngộ của trăm năm
Đời có thể chưa từng trong hạnh phúc
Hãy yêu thương liếp cỏ chỗ ta nằm

Hãy phóng bút vào biển tình vô tận
Cứ nhìn nhau cho dẫu bóng xa dần
Cứ mong chờ ở phía ngoại tường vân
Nàng sẽ bước chên ra, nàng sẽ đến

Hãy phóng bút với triệu lần thương mến
Chẳng có gì từ quá khứ thương đau
Tình vẫn đầy cho dẫu đã xa nhau
Trăng vẫn sáng ở bên ngoài tổ quốc

Hãy phóng bút, dù mùa Thu gầy guộc
Dù trong Xuân hoa cỏ có u buồn
Nuôi ảo giác cho mai sau thành sự thật
Thơ vì người khai mở cõi trời chung…

Leave a Comment