Có những thực tại thối rữa
Có những phận đời chông chênh
Có niềm tin bật gốc
Có thanh xuân hao mòn
Ôn Sony Hoang chỉ viết lại
Cái quá vãng buồn thiu…
Buổi chiều chết, buổi mai chết
Người không kịp chôn người
Bạn từ Trường Sơn về
Mong rượu làm tim cháy
Ta bỏ thời gian, ta chối ta
Đông phong ngày đó với mưa sa
Bài thơ đọc sợ thời gian hết
Chưa kịp thanh xuân đã vội già
Ta thường cố dấu ba miền, lệ
Như biển còn kia, dấu nỗi đau
Nay đọc thơ người, trăng khánh tận ?
Trăng vàng thiên cổ đến mai sau…