Bên Hoa

Yêu em, ảo vọng, thế mà…
Mãi ôm lấy bóng, mãi sa với tình
Đôi khi giận với chính mình
Tại sao biết cái vô hình vẫn hôn

“ lớn lên cháu sẽ lấy Chú Đạt “
“ Sống, Loạn, Yêu, Ghen “
Có những điều lẩm cẩm
Một thời ngồi bên đèn

Em yêu anh,em nhé
Cho vàng thêm ánh trăng
Cho đời không có tuổi
Và con tim vĩnh hằng

Hãy để “ vực nước mắt “
Là chuyện của người xưa
Mình yêu nhau như thể
Rằng thanh xuân mới vừa

Khi con tim không khóa
Khi em còn cười tươi
Anh vẫn còn dám chết
Cho tương tư một người

Loạn thế, tâm ma loạn
Nhàn nhã đứng bên hoa
Sương trời như hạt ngọc
Cười nói với riêng ta…

Leave a Comment