Dẫu Một, Dù Xa, Cũng Nhiều

Nàng cười
Hỏi nhỏ
Chàng, sao ?
Phương Nam, Phương Bắc, phương nào chàng mơ ?
Ngại ngùng chàng rót vào thơ
Phương nào anh cũng dại khờ từ khuya…

Nàng cười, tim xẻ, tim chia
Có khi máu chảy đầm đìa đó anh
Chàng nhìn vô hạn khung xanh
Ở trong đó hẳn có thành quách riêng

Nàng cười, dáng nhỏ nghiêng nghiêng
Chàng vui tiếp cận cõi miền gấm hoa
Đem lòng trải đến bao la
Mắt nhìn, dẫu một, dù xa, cũng nhiều…

Leave a Comment