Mai nầy chàng sẽ viết
Một chút thiền trong câu
Một chút tình trong chữ
Một chút đau làm màu
Nàng thấy chàng rất hư
Ông già không nên nết
Cứ lao đầu vào yêu
Quên đời có sinh diệt
Đôi khi chàng vẫn nghĩ
Đôi môi nhập niết bàn
Chỉ ôm nàng thủ thỉ
Lòng riêng thôi lan man
Còn bao nhiêu dòng chảy
Còn bao nhiêu thác ngàn
Cần bao lần thể nhập
Để thấy đầy thế gian
Thương về và tưởng tới
Có làm phai mùa xuân ?!