NHƯ THỂ ĐÃ ÔM NHAU

Thấy đã khó, quen nhau càng khó
Vậy mà yêu
Đọc đã khó, hiểu ra càng khó
Vậy mà mong có được số nhiều

Riêng mình trong chỗ phân vân
Em nhờ thao tác, phải cần bàn tay ?
Những lòng thiên cổ đến nay
Bao nhiêu tục khách ngồi say với tình ?

Vui cùng tưởng tượng xanh
Đừng để trái lựu đạn nỗ
Trong nguồn thơ của em
Đừng ca bài bố láo
Bên suối mà miệng khô

Ngồi với đắng lâm râm tình vẫn ngọt
Mơ cho cùng, ngoảnh lại, cũng là hay
Rồi tưởng tượng trăm miền con suối mát
Và mơ hồ như thể đã ôm nhau…

Leave a Comment