MAY CÒN NGUYÊN NỤ CƯỜI

Trong bóng mờ của chữ
Tôi hiểu được em ?
Trong nhạt nhoà ngôn ngữ
Tôi biết được Thần ?

Ngày nằy, tháng nầy, năm ấy
Thi sĩ ngàn đời là kẻ trồng hoa
Tôi ngồi và nhớ lại những bài thơ
Có thể phần nào đã khác

Tôi phóng thích cái gọi là gia sản tinh thần
Tích góp mong làm người hiểu biết
Thật ra tôi đã bị dụ khị
Từ những tài hoa chỉ biết làm tình ngoài ra không biết làm chi

Hiện hữu từ cái không hiện hữu
Thời gian trôi “ vèo “
Tôi không còn biết được tôi
Đã sáng tạo hay từng ngày sáng tạo

Quá khứ không có áo mão
May còn nguyên nụ cười

Leave a Comment