” phúc cho những người không thấy mà tin “
Cũng đúng thôi phải không em, chị ?
Nhiều cái đẹp xinh không khởi từ lý trí
Mà vô ngôn thể nhập suối tinh thần…
Phúc cho những người còn có được hôm nay
Được khen, được chê, được mò, được nắm
Được thấy tuyết trải dài hàng dặm
Được vì người hiến tặng chút từ tâm
Phúc cho những người hồi ức lại tha nhân
Thấy lại một thời sinh tử
Thấy được hồn trôi về viễn xứ
Truy tìm một khoảnh thiên thu
phúc cho mùa Giáng Sinh nầy, vất đi dị biệt
nhưng làm sao, nhưng có thể làm sao ?
thật khó lòng hiểu ý của trời cao
bởi chúc phúc đơn thuần là chẳng đủ…
viết và ngồi, tôi hỏi với riêng tôi
Chính trị là gì ?
Giá lạnh khắp Đông Âu Chúa trên trời có biết ?
Nếu Chúa biết và phận người bi thiết
Vì sao ?
Tôi biết mình không hỏi được trời cao
Càng không thể đến những nhà lãnh đạo
Vần xinh đẹp cũng chỉ là trệu trạo
Mùa Noel bao kiếp phận lưu đày ?
Cho tôi gởi lời chia buồn đến Ukraine
Đến những mẹ già, đến những em thơ nơi ấy
Thê thảm là mắt nhìn không thể thấy
Và đợi chờ, vắng cả tiếng chuông ngân…
Tôi làm sao đánh động đến từng phần
Dưới tượng Chúa bao người đang khắc khỏay
Con nước trường gian bốn mùa xuôi chảy
Đến bao giờ phủ trọn những miền xanh ?