Rồi một ngày sẽ không còn ai nhớ
Cũng đúng thôi
Rồi một ngày ngay cả lịch sử cũng quên
Dài quá mà
Rồi một ngày tất cả đều mới
Chỉ là : Có thật không ?
Làm sao biết cái gì trong trái tim nàng
Nơi đôi mắt sầu muộn đó
Chắc không có tình tôi đâu
Ngay cả những điều được cho là đúng nhất
Vẫn có vài sai lầm
Mưa muôn đời nặng hạt với trăm năm
Trong ngày Hạ Con Ve Sầu sám hối
Trong ngày Thu những chiếc lá tật nguyền
Thơ tôi mỗi ngày
Góp nhặt bình yên…
Rồi một ngày nhìn qua khung kính
Đoá hồng vươn cao như gọi chào
Tôi tin trên trời, nơi những vì sao
Rất có thể những thân tình đang đợi
Tôi rất muốn chia trái tim thành sợi
Cột vào em, như lơ đãng buộc ràng
Nếu em biết rằng cho dẫu trái ngang
Vẫn còn đó những tư cùng tưởng
Rồi có một ngày không còn vay mượn
Tôi bay trên đôi cánh của mình
Chỉ là linh hồn rất mực lặng thinh
Tôi hôn nhẹ, em ngỡ là gió thoảng
Có những tâm tình muôn đời chẳng cạn
Và thơ muôn đời là những lá non…