Bất Chợt

Bất chợt như gió như mây như mưa
Như sáng nay ngồi đọc Kim Di Mi cùng Vấn Lệ Trần
Như vô tình ngồi trên chuyến xe đò chở về vô tận
Bất chợt thấy ra hình hài thân phận
Trôi tự do cũng là một điều hay

Bất chợt thấy ra việc gì cần phải chua cay ?
Cứ việc ngọt cả đến điều không dễ
Cứ phóng bút mà không cần nô lệ
Cứ an vui như thể mãi dư thừa

Bất chợt thấy mình về lại đất trời xưa
Với lửa củi ngồi canh nồi rau dại
Rồi tự hỏi vì sao không sợ hải
Cuộc chiến nầy cùng tổ quốc tan hoang

Mang những câu thơ mong thấy chỗ đá vàng
Bất chợt hiểu ra những điều không nên hiểu
Sao tự mất chỗ tâm tình vi diệu
Sao khai quang hoa cỏ suốt non ngàn ?

Bỗng dưng thấy mình cùng với chữ sang trang
Mùa lễ hội, thơ vì người chúc phúc
Đông dẫu lạnh vẫn còn vài chậu cúc
Vàng trước sân, thương một thuở, xa tầm…

Leave a Comment