Nàng viết như sợ thế gian nầy sẽ biến mất
Cũng có thể nàng sẽ không tồn tại đến ngày mai
Nàng quên ăn uống
Căn phòng không có cả tiếng nhạc
Nàng viết
“…………………..”
Nàng ngã xuống và ngất đi…
Khi nàng đọc lại những gì nàng viết
“ thật hồ đồ “
“ thật không nên nết “
“ tình cho không, biếu không “
Nàng chửi thề
Nàng không mấy khi chửi thề
Có thể vì thế nàng thêm đẹp
Đừng để những bài thơ cám dỗ nàng
Đừng huyễn tưởng rồi tự mình thất lạc
đừng vội gọi quỷ ma về tương tác
đừng treo cuộc đời khi còn tuổi thanh xuân…
nàng đứng dậy và thấy ra ngọn đèn vẫn sáng
may mọi điều vẫn ổn
nàng cười
ít ra trong đời có một lần điên