Sông Núi Ấy Vẫn Ngàn Đời Miên Viễn

Đừng giẩy chết và cũng đừng nôn mữa
Về cái ta, hay có thể, về người
Đừng chửi rủa và cũng đừng than khóc
Nếu vô tình thấy lại dưới tàn tro

Hãy nuôi lớn từ chính mình nội lực
Để cuồng phong thành trận gió chiều qua
Hãy tập động trong dòng đời biến động
Và vui cười cho dẫu một mình ta

Hãy nhìn ngắm, nếu cần, dăm dấu hỏi
Chim vì sao có thể đệu trên cành ?
Ngày vì sao, mới đó, đã qua nhanh ?
Sông núi ắy vẫn ngàn đời miên viễn…

Leave a Comment