Trùng dương, thắm thiết
Bình nguyên, hết biết và
“ sa mạc phát tiết “
Nếu cho,
Chàng ôm ai ?
Giấc mơ nào cũng đẹp
Người thơ nào cũng tình
Trăm năm rồi vắng bặt
Sao không vì nhân sinh
Cái gì “ ví được tay cầm thập vạn binh… “
Bất tài không có được cô nương
Thì thôi cạo tóc làm sư quách
Công đức rồi mai một kiếp nào
Sáng bỗng thấy tình như chiếc bánh
Càng nhiều càng ngắm lại càng xinh