Không Là Mùa Thu Quên

Em có thể cùng tôi
Đến những phương trời lạ
Chỉ để nhìn mây trôi ?

Em có thể giúp tôi
Mang đàn lên núi hát
Thả lời vào mông mênh

Em có thể vì tôi
Quên một phần quá khứ
Cho thơ xanh một thời

Em có thể nhờ tôi
Ru con tim em lạnh
Cho đến ngày ấm lên

Em có thể rời tôi
Coi tôi là giấc mộng
Không tạo thành biển khơi

Em tự do, tự do
Xé từng phạm trù nhỏ
Tự em làm con đò

Nhưng sao tôi, sao tôi
Mong hoài mùa Thu đó
Không là mùa Thu quên.

Leave a Comment