có những điều rất buồn tôi đã nghe
có những điều rất buồn tôi đã thấy
có những điều rất buồn tôi đã hiểu
ngày nối ngày tôi đành cam chịu
như ta vì sao có mặt trên đời
như gió vì sao có mặt khắp muôn nơi ?
như tiếng hát từ ai sao bỗng tắt ?
như ly rượu bỗng một chiều có mặt
và cơn mê không đợi bỗng nhiên về…
ừ, vô lý thời thế nào ?
ừ, bất hạnh thời thế nào ?
ta đã chẳng bước đi trong nỗi chết ?
ta đã chẳng nhìn núi sông nghiêng lệch ?
ta đã chẳng trôi hoang nhưng rất ngại trông chờ
từng bước với đời gió cát bơ vơ
ôm nghiệt ngã đã cho là định mệnh
có những điều, chỉ là những điều thôi
ngoảnh mặt lại cũng chẳng gì ghê gướm
con chim vẫn trên trời cao bay lượn
vết bầm nầy mai mốt lại là hoa…