thức
trên nỗi buồn em hay trên nỗi vui em
anh không biết
bởi mùa thu chẳng nói
thức
giữa cái mông mênh của dòng đời hư thực
anh dựa lá bồng phiêu
đi nhặt bóng soi hình
thức
nghe gió thì thầm về thiên thu đau nhức
biết được nỗi buồn câm
đọc những tật nguyền thân phận
thức
để viết lại với ngàn xưa chú ngữ
hay mở cửa ngàn sau lầu các đền đài
sẽ viết như từng viết mỗi sớm mai
có đôi mắt, có nụ cười biến hóa
thức
̣để thấy dù xa lạ
vẫn thân tình vẫn ấm mỗi bình minh
em dù xa tôi đã thấy bên mình
mặt đất phẳng xóa cái gọi là biên giới
thức
qua rồi thời mong đợi
mặt trời lên cùng với
ánh sao lên