trong một suy nghĩ nào đó như tôi mở cánh cửa em, em sẽ biến mất
bóng tối lại dễ thương đến như vậy, là công của một bài thơ ?
nàng hỏi tôi nơi hoang đảo xa có gì. Cây dừa. Những con khỉ. Cái tôi biết. Nàng tiếp. Sao không nghĩ thêm về những ngôi mộ của tình yêu ?
Tôi đang ngồi với mùa Thu. Con mèo đã đi kiếm ăn từ buổi sáng. Bạn hữu. Con mèo đến ngủ trước nhà tôi mấy đêm nay.
Vui. Những con vịt đã trở thành thiên nga bay lượn. Cái rặng trâm bầu hôm qua, bây giờ đã vào biển lớn. Và tôi. Lời chúc tụng cùng cảm ơn.
Cho đi qua những muộn phiền. Có gì thích hơn khi ta đến từ vô ảnh, nói lời vô thanh, con chữ đi vào không hư tình tự.
Nàng sẽ ra khơi không cần có con thuyền
tôi sẽ mai về một hướng rất an nhiên
rồi chúng ta lại gặp. Đôi mắt nàng không còn mở lớn. Thành phố không còn chiến tranh. Những cánh đồng lúa vàng. Tất cả mọi người chết đi đều được chôn cất.
Lạ. Làm gì có người thương nhớ gọi mời nhau. Thần thức giao lưu theo dòng sông của sóng.
bên kia là đông phương
sao bên nầy hiu hắt
tiến sáo nào dìu dặt
em nghe ?