Đừng để lá rừng nghĩ rằng ngươi đã chết
Đừng để biển xanh nghĩ rằng ngươi mệt
Nếu không đi được cũng ráng nhờ gió mang linh hồn ngươi đi thăm hỏi mây trời
Với cuộc đời, tận tụy một lần chơi
Khóc thời có được gì
Đi cũng đến mà không đi cũng đến
Nếu là lúc, hãy cười vui, nhận mệnh
Em không yêu, hà cớ bắt em yêu ?
Những bài thơ không nói được chi nhiều
Nhưng ta vẫn ham vui ngồi gõ mãi
Tội con chữ cho trò chơi tai hại
Đạt được gì trong ngỏ ý mong manh ?
Đã đi vòng qua mấy khoảnh trời xanh
Đã thấy được những điều cần được thấy ?
Em thời vẫn không dừng đưa với đẩy
Ta nguyên còn dại dột tuổi mười lăm
Ta vẫn còn tận tụy với trăm năm
vẫn cười hát mặc cho ngày sáng tối
ta ham hố nhưng thật tình vô tội
chỉ là đi, đến lạc lối quay về