Tôi không thức trong giấc mơ nàng, tôi thức trong giấc mơ của người hàng xóm
Tôi không nghe được tiếng nói của nàng nhưng tôi nghe được tiếng nói của đêm đen
Tôi không thấy được nàng cười nhưng điều đó không có gì khi một bài thơ thay thế
tôi là tên Tú Tài cùa trăm năm trước
an vui trong cái vỏ sò của mình
và thế giới của một cành hoa
suy nghĩ chung quanh lòng giếng cổ
hạnh phúc được ngồi tưởng tượng
thật ra không hề giống nhau về một cái nhìn
nàng có thể đang thức và viết
một nỗi buồn xa
đôi khi quá khứ hình thành những bãi cát
đôi khi tương lai hình thành những bài ca
mỗi ngày không giống nhau
chuyến du hành nào cũng chấm dứt
thời chẳng cần mài mực
gõ vào trăng là có được sao trời